Home / Thơ Hay / Thơ bất hủ / 3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Máu và hoa’
Loading...

3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Máu và hoa’

blogvanhoc.net – 3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu / 3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Máu và hoa’

văn mẫu chọn lọc

Tìm hiểu về nhà thơ Tố Hữu 

Nhà thơ Nguyễn Kim Thành, bút danh Tố Hữu, sinh ngày 04 tháng 10 năm 1920. Ông qua đời vào ngày 09 tháng 12 năm 2002. Tố Hữu quê gốc ở làng Phù Lai, thuộc xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Tố Hữu được biết tới không chỉ bởi kho tàng sáng tác thơ bất hủ, mà còn bởi sự nghiệp chính trị hào hùng của mình. Theo thông tin trên wikipedia, nhà thơ Tố Hữu từng đảm đương chức vụ Phó chủ tịch thứ nhất của Hội đồng Bộ trưởng nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Các bạn có thể tìm hiểu thêm về ý nghĩa bút danh Tố Hữu trong các bài đã có trên blogvanhoc.net.

 

Tìm hiểu về tập thơ Máu và hoa

Tập thơ ‘Máu và hoa’ là tập thơ thứ 5 trong kho tàng thơ của Tố Hữu. ‘Máu và hoa’ bao gồm 13 bài thơ, được Tố Hữu sáng tác trong vòng 6 năm (1971-1977).

Quá trình phát triển của dân tộc, của Cách mạng Việt Nam đã được đúc kết, cô đọng và thể hiện đầy màu sắc qua 13 bài thơ trong tập thơ này của Tố Hữu. Hành trình kháng chiến, một hành trình vĩ đại để tiến tới độc lập của dân tộc Việt Nam, đầy máu, đầy hoa, đúng như Tố Hữu đã viết: “Năm mươi năm máu đỏ thành hoa…”.

‘Máu’ trong tập thơ này chính là biểu tượng của nỗi đau, của uất hận trong hàng nghìn năm nô lệ. ‘Máu’ cũng chính là sự hi sinh, xả thân vì nghĩa lớn, “xối máu nóng rửa vết nhơ nô lệ”.

‘Hoa’ được nhà thơ ứng dụng, như một biểu tượng cho vẻ đẹp của lý tưởng cộng sản, của chủ nghĩa anh hùng và niềm vui của dân tộc trong ngày chiến thắng.

Trong tập thơ ‘Máu và hoa’, chúng ta thấy rõ sự xuất hiện của nhiều bài thơ trường thiên với màu sắc phong phú, trên mọi cung bậc xúc cảm. Những tác phẩm này đã bao quát hơn nửa thế kỷ đấu tranh của dân tộc Việt Nam (Nước non ngàn dặm; Với Ðảng, mùa xuân). Tiêu biểu có thể kể đến: Việt Nam máu và hoa; Nước non ngàn dặm; với Ðảng, mùa xuân; Một khúc ca xuân…

 

3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Máu và hoa’

Danh sách này chỉ là đánh giá chủ quan của người viết. Mỗi người yêu thơ sẽ tự có xúc cảm và bình chọn của riêng mình. Người viết hy vọng các bạn  độc giả sẽ đọc, thấu hiểu và ủng hộ. Các bạn cũng có thể để lại ý kiến, bình luận để mọi người cùng biết.

1. Xin gửi miền nam

Tôi lại làm thơ, như mọi lần
Nghe ấm trời, lất phất mưa xuân
Con chim chích nhớ mùa táo chín
Rúc rích về ăn trái ngoài sân

Con chim reo… con chim reo, rộn rã
Những niềm vui vừa lạ vừa thân
Đất nước cả hai miền giục giã
Một mùa hoa trái mới tới gần…

Lúa bỗng nhớ mình xuân hớn hở
Trải xanh đồng màu mỡ phù sa
Con sông Hồng lại về xuôi, êm ả
Thắng lũ rồi, ta thêm vững tin ta.

Vui biết bao, bài ca năm tấn
Ấm rừng hoang ánh lửa công trường
Tuổi xuân hát bài ca ra trận
Mỗi chàng trai, một Lê Mã Lương.

Những cô gái thương Lê Hồng Gấm
Tải đạn về giải phóng quê hương
Tổ quốc ơi! Nguồn vui vô tận
Hồ Chí Minh, đẹp nhất con đường!

Ôi! Cái vui đồng chí, đồng bào
Giữa ngày xuân, tiền tuyến xôn xao…
Phải bao máu thấm trong lòng đất
Mới ánh hồng lên sắc tự hào!

Tình bạn, thêm nồng qua lửa đạn
Đường xa, càng vững chí anh hùng
Tự do, không phải hàng mua bán
Sẽ đến ngày mai, trận cuối cùng!

Xin gửi miền Nam khúc hát xuân
Đứa con xa mợ được về gần
Như trong vườn táo, con chim chích
Ríu rít mừng theo lịch tiến quân…

(30-1-1972)

 

2. Việt Nam máu và hoa

Khao khát trăm năm, mãi đợi chờ
Hôm nay vui đến, ngỡ trong mơ
Một trời êm ả, xanh không tưởng
Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ

Đây cuộc hồi sinh, buổi hoá thân
Mùa đông thế kỷ chuyển sang xuân
Ôi Việt Nam! Từ trong biển máu
Người vươn lên, như một thiên thần!

Thế này chăng? Thuở xưa hoang dã
Chàng Sơn Tinh thắng giặc Thuỷ Tinh
Càng dâng nước, càng cao ngọn núi
Chân Trường Sơn, đạp sóng Thái Bình,

Chúng muốn đốt ta thành tro bụi
Ta hoá vàng nhân phẩm, lương tâm
Chúng muốn ta bán mình ô nhục
Ta làm sen thơm ngát giữa đầm.

Ta sẵn sàng xé trái tim ta
Cho Tổ quốc, và cho tất cả
Lá cờ này là máu là da
Của ta, của con người, vô giá.

Trắng khăn tang, em chẳng khóc đâu
Hỡi em gái mất cha mất mẹ
Nước mắt rơi, làm nhoà mặt quân thù
Em phải bắn, trúng đầu giặc Mỹ.

Tình thương lớn, mạnh hơn lửa thép
Trận địa đây xây giữa lòng người
Dầu mưa nắng, trái đất tròn vẫn đẹp
Đời yêu ta, ta phải thắng cho Đời.

Cút sạch đi, bầy sói hôi tanh!
Đã đến buổi cuối cùng phán quyết
Trả về ta đất rộng trời xanh
Cho bay, những hố bom làm huyệt.

Lịch sử muốn bay cúi đầu tội lỗi
Dưới gươm thiêng hùng khí Thủ đô
Cả bốn biển hoan hô Hà Nội
Pháo đài bay rụng đỏ mặt hồ.

Ngọc Hà em! Lộng lẫy hoa tươi
Xin thơm khắp miền Nam, miền Bắc
Chắc Bác Hồ vui, xin kính dâng Người
Và tặng cả anh em cùng ta đánh giặc.

Không nỗi đau nào của riêng ai
Của chung nhân loại chiến công này.
Việt Nam ơi, máu và hoa ấy
Có đủ mai sau, thắm những ngày?

Chưa dễ lành đâu, những vết thương
Nửa mình còn nhức, hỡi quê hương!
Song mùa vui đã mang xuân tới
Đã tắt hôm nay lửa chiến trường.

Rừng núi đã xanh màu giải phóng
Hãy trào lên, ơi sóng Cửu Long
Quét phăng những rác bùn ứ đọng
Những thép gai ngăn mặt, cắt lòng.

Ta lại về ta, những đứa con
Máu hoà trong máu, đỏ như son
Sài Gòn ơi, Huế ơi! Xin đợi
Tái hợp, huy hoàng, cả Nước non!

(28-1-1973)

 

3. Bài ca quê hương

29 năm dằng dặc xa quê
Nay mới về thăm, mừng tái tê…
Mới được nghe giọng hờn dịu ngọt
“Huế giải phóng nhanh, mà anh lại muộn về!”

Ôi, cơ chi anh được về với Huế
Không đợi trưa nay phượng nở với cờ
Về với phá Tam Giang, như con trích con chuồn dưới bể
Về với rừng lá bến Tuần, lợp nón bài thơ…

Cơ chi anh sớm được về bên nội
Hoá nỗi đau tan nát Phù Lài
Như quê bạn, Niệm Phò trơ trụi
Đạn bom cày cả nương sắn, đồng khoai!

Cơ chi anh sớm được về bên ngoại
Giữ bờ tre, bến nước Thanh Lương
Thương các cậu, các dì chịu khảo tra, không nói
Đào hầm nuôi cán bộ tháng năm trường!

Quê hương ơi, sao mà da diết thế
Giọng đò đưa… lòng Huế đó chăng?
Ví dù đèn tắt, đã có trăng
Khổ em thì em chịu, biết làm răng đặng chừ…

Câu hò xưa mối tương tư
Thiết tha đôi lứa, mà như đôi miền
Bây giờ, nước lớn, thuyền lên
Bắc Nam mình lại nối liền thịt da.

Bây giờ hết nỗi gần xa
Anh vào Hương Thuỷ, anh ra Phong Điền
Đường làng, lạ mấy cũng quen
Bước chân cứ nhớ, chẳng quên lối nào.

Ngày đi lòng vẫn tự hào
Nay về càng ngẩng đầu cao với trời
Thừa Thiên, đẹp cảnh, đẹp người
Nút xanh khí phách, biển ngời sức xuân

Núi này Bạch Mã, Hải Vân
Mây đưa Anh Giải phóng quân lên đèo
Biển này, Cửa Thuận sóng reo
Thanh thanh vành mũ tai bèo là em.

Hương Giang ơi… dòng sông êm
Qủa tim ta, vẫn ngày đêm tự tình
Vẫn là duyên đó, quê anh
Gió mưa tan, lại trong lành mặt gương.

Bến nghèo, xưa chuyến đò ngang
Nay cầu chống Mỹ, xe sang dập dìu
Tràng Tiền, biết mấy là yêu!
Tuổi thơ áo trắng, sớm chiều bướm bay.

Ngự Bình, thông lại xanh cây
Bên kia Vọng Cảnh, bên này Thiên Thai.
Bức tranh non nước tuyệt vời
Bàn tay ta lại xây đời ta đây!

Hoàng cung, thôi đã rêu dày
Ngẩn ngơ thần tượng còn say thủa nào?
Tươi rồi cuộc sống thanh tao
Bát cơm hến cũng ngọt ngào lòng ta.

Huế ơi, đẹp lắm quê nhà
Câu Nam ai hoá bài ca anh hùng.
Ai đi qua đó miền Trung
Xin mời ghé lại, vui cùng Huế tôi!

(Kỷ niệm tháng 5-1975)

 

blogvanhoc.net

3 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Máu và hoa’
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status