Home / Thơ Hay / Thơ bất hủ / 5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ ‘Ra trận’
Loading...

5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ ‘Ra trận’

blogvanhoc.net – 5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu /  5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ Ra trận (1972)

văn mẫu chọn lọc

Nhắc tới nền văn học Việt Nam, không thể bỏ qua nhà thơ Tố Hữu. Ông là một tượng đài không chỉ trong nghệ thuật, mà còn là tấm gương sáng về sự nghiệp vì dân. Các bạn có thể đọc thêm về tiểu sử nhà thơ Tố Hữu đã có ở các bài trước trên blogvanhoc.net.

 

Đôi nét về tập thơ Ra Trận

Tập thơ ‘Ra Trận’ là một trong số các tập thơ rất nổi tiếng trong sự nghiệp thơ ca của Tố Hữu. 31 bài trong tập thơ được sáng tác vào giai đoạn 10 năm chống Mỹ (1962-1971) của dân tộc Việt Nam

Hai câu thơ trong bài “Có thể nào yên” (bài thứ 2 của tập ‘Ra Trận’) đã thể hiện rõ nét tư tưởng bao trùm cả tập thơ:

“Tôi muốn viết những dòng thơ tươi xanh 
Vẫn nóng viết những dòng thơ lửa cháy… “

Thơ Tố Hữu xuất phát từ hồn thơ của nghĩa tình, chan chứa yêu thương. Nhà thơ Tố Hữu ao ước được làm thơ ngợi ca thanh bình. Nhưng khi cả đất nước đang chìm trong nước sôi lửa bỏng  của chiến tranh thì “Có thể nào yên, có thể nào khuây…“. Tố Hữu đã dành phần lớn tâm huyết để ca ngợi chủ nghĩa anh hùng cách mạng của dân tộc Việt Nam. Bởi lẽ đó, giọng điệu của cả tập thơ cũng thấm đẫm chất hào hùng, khí thế.

Tiêu biểu trong tập thơ ‘Ra Trận’, phải nhắc đến: Có thể nào yên; Miền Nam; Trên đường thiên lý; Hãy nhớ lấy lời tôi; Tiếng hát sang xuân; Chiếc áo xanh; Mẹ Suốt;  Êmily, con…; Kính gửi cụ Nguyễn Du; Tấm ảnh; Bác ơi; Theo chân Bác…

 

5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ Ra trận

Bài viết dựa trên cảm nhận chủ quan của tác giả. Mỗi người sẽ có một danh sách bài thơ ưa thích riêng. Mong các bạn hiểu, đọc và ủng hộ, đồng thời chia sẻ ý kiến để blog hoàn thiện hơn.

 

1. Có thể nào yên?

(Gửi miền Nam thương yêu)

Tôi muốn viết những dòng thơ tươi xanh
Vẫn muốn viết những dòng thơ lửa cháy.

Có thể nào yên? Miền Nam ơi, máu chảy
Tám năm rồi. Sáng dậy, giữa bình minh
Tim lại đau, nhức nhối nửa thân mình.

Hôm nay, buổi mai hè, tháng sáu
Phượng đỏ bờ đê, ve kêu hàng sấu
Hà Nội dập dìu, rịu rã đường vui
Nghe tin ra, dạ lại ngùi ngùi!

Có thể nào nguôi? Từng viên đạn Mỹ
Bắn miền Nam. Nát thịt da xương tuỷ
Của mẹ cha, đồng chí, vợ con
Anh chị em ta, ai mất ai còn ?

“Hôm nay, sáng mai trong, trời lặng
Hai mươi tám máy bay lên thẳng
Của lục quân, lính thuỷ Mỹ, đi càn
Cách Sài Gòn 35 dặm phía Nam…”

“Hôm nay, mấy trung đoàn tinh nhuệ
Đang hành quân lên hướng Tây thành phố…”
Lại hôm nay… cứ thế… hôm nay
Tin miền Nam, máu chảy ngày ngày.

Có thể nào khuây ? Cỏ cây vẫn nhắc
Từng ngọn cỏ, cành cây miền Bắc
Vẫn rung rinh theo gió tự miền Nam
Cả đôi miền xao xuyến tiếng ve ran!

Có thể nào quên? Hỡi miền sâu thẳm
Của lòng ta! Hỡi ngày xanh thẳm
Nắng quê hương rười rượi đường dừa
Ngọt tiếng hò đưa những chuyến đò xưa…

Xuồng ai đó, bơi trong lau lách
Áo bà ba, súng nách, tay chèo?
Hỡi đồng chí dọc ngang sông rạch
Hãy cho hồn ta ruổi ruổi theo!

Cho ta lại trở về quê cũ
Bờ sông Hương hay bến sông Bồ
Cùng các mẹ, các o, các chú
Giành lại từng mảnh đất thành đô!

Cho ta được làm kho mìn nổ
Đèo Hải Vân, quật đổ quân thù
Cho ta được làm cây chông miệng hố
Đâm chết bầy giặc bố chiến khu!

Ôi đất mẹ hiền từ, yêu quý
Có nơi đâu, trên trái đất này
Như miền Nam, đắng cay, chung thuỷ
Như miền Nam, gan góc, dạn dày!

Đầu Tổ quốc, chính đây tiền tuyến
Mũi Cà Mau, nhọn hoắt mũi chông
Xưa, xung kích, tầm vông kháng chiến
Nay, hiên ngang, một dải Thành Đồng!

Miền Nam đó, ngọn đèn mặt biển
Giữa đêm giông, đỏ lửa đưa đường
– Hãy nhằm hướng phương Đông mà tiến
Hỡi những tàu trên các đại dương!

(16-6-1962)

 

2. Nhật ký đường về

Sáng 4-8
La Habana

Hay tin giặc bắn Hòn Mê
Đêm nằm nghe biển gọi về quê hương
Sáng ra cất cánh lên đường
Xôn xao sóng gió đại dương muôn trùng
Cuba, chào bạn anh hùng!
Ta về, bạn cũng theo cùng bên ta…

Trên biển Caribe

Đường lên phương Bắc xa xa
Mênh mông trời rộng chan hoà biển sâu
Biếc xanh canh biếc một màu
Trắng mây dưới cánh trên đầu trắng mây…
Bạn đường, ai tỉnh ai say?
Có đi tiền tuyến thì bay với mình!

Thiên đường riêng, cũng buồn tênh!
Hỏi ai quên nghĩa quên tình mà vui
Đã rằng chia đắng sẻ bùi
Đường chung há dễ tiến lui ngập ngừng?
Lòng đương trăm mối lo mừng
Nắng lên lại ấm chín từng trời cao…

Chiều 4-8
Qua Hoa Kỳ

Trông vời mặt đất, xinh sao!
Hỏi cô “tiên nữ” nơi nào qua đây?
Thưa rằng: Bắc Mỹ chốn này
Hết đưa chước quỷ lại bày mưu ma
Âm ti một cõi đó mà
Nọ Lầu năm góc, kia Nhà trắng… tang!
Cười rằng: cậy súng khoe vàng
Càng gian ác lắm, càng oan trái nhiều.
Xem trong thiên hạ bao nhiêu
Ai khen, ai sợ, ai chiều, ai thân?
Bốn bề nổi lửa nhân dân
Mỹ như hùm đã sa chân vào tròng.

Đêm 4-8
Sân bay Gander

Hoàng hôn dài đến hừng đông
Ghé sân Đất Mới, gác hồng lầu xanh
Hỏi ra: đất nữ hoàng Anh
Bốn mùa du khách, năm canh ân cần…
Nước ngài không đủ kê chân
Nên thêm chút đảo nuôi thân vậy à?

Sáng 5-8
Qua Tây Âu

Châu Âu đây, trẻ hay già?
Ngẩn ngơ lịch sử biết là đến đâu!
Trải bao thế kỷ, đi đầu
Paris cờ đỏ tươi màu thêm chăng?
Lâu đài thao thức đêm trăng
Bốn phương bão dậy đất bằng có nghe?

Chiều 5-8
Phara

Phara vàng tím chiều hè
Hỡi nàng công chúa nằm mê, mộng gì?
Nét buồn gương mặt còn ghi
Lối xưa Fucik mới đi thuở nào…
Lidice nhớ máu đào
Vườn hồng ai sẽ ngăn rào sói lang?

Bỗng tin đâu tới, bàng hoàng
Quê ta giặc đến, mấy tràng bom rơi
Mỹ toan cướp biển, cướp trời
Quê ta anh dũng tuyệt vời, đánh tan
Ta mừng, bạn cũng liên hoan
Rượu bia đắng ngọt, canh tàn đầy vơi…

Đêm 9-8
Moscow

Mạc-tư-khoa của ta ơi!
Dấu chân cách mạng tháng Mười còn đây
Ngôi sao đỏ giữa sương dày
Vẫn trông mỗi bước, mỗi ngày ta đi.
Lenin đang nghĩ suy gì?
Kremlin in bóng thành trì, lặng im…

Sáng 10-8
Sang Bắc Kinh

Sáng rồi! Rộn rã trong tim
Đường về phơi phới, cánh chim tung hoành
Cờ bay Vạn lý trường thành
Bắc Kinh tay chị tay anh triệu vòng
Bạn mừng ta những chiến công
Vui như tiền tuyến giữa lòng hậu phương.

13-8
Hà Nội

Kính chào Tổ quốc, quê hương!
Nghiêng đôi cánh lượn phố phường thủ đô
Vui sao, về với Bác Hồ
Hoan hô chiến sĩ, hoan hô anh hùng!
Bắc-Nam một dải vẫy vùng
Càng trông, càng đẹp vô cùng hôm nay.

(1964)

 

3. Tri âm

Phải mấy hoa hồng, một giọt hương
Phải bao núi đá, hạt kim cương
Hỡi ai, số phận yêu thương ấy
Được mấy tri âm, bấy dặm đường…

(1967)

 

4. Một con người

Anh Thanh ơi!
Anh mất thật rồi sao ?
Mới hôm qua câu chuyện ra vào
Anh hăm hở như cờ lên mặt trận
Giọng say sưa như gió thồi ào ào…

Tưởng lại đưa Anh ra chiến trường
Đường về, vó ngựa thắng dây cương
Ngày mai… Ai biết chiều nay phải
Vĩnh biệt Anh nằm dưới gốc dương!

Có lẽ trong Anh nóng quá chừng
Đêm ngày quên gánh nặng trên lưng
Ra đi… bao nỗi mừng vui ấy
Ngập trái tim Anh… mạch máu ngừng!

Tôi chẳng buồn đâu, chỉ nhớ Anh
Mắt không muốn khóc, lệ vòng quanh
Nước non đau xót như lòng mẹ
Mất một người con: Nguyễn Chí Thanh!

Cứ nghĩ như Anh vẫn sống hoài
Mặt hiền như ruộng lúa nương khoai
Hai con mắt đỏ, bừng như lửa
Cái miệng cười tươi, sáng dặm dài…

Ở đâu nghèo đói, gọi xung phong
Lon nước, mo cơm lội khắp đồng
Ở đâu tiền tuyến, kêu Anh đến
Tay súng tay cờ, lại tiến công!

Anh vẫn là Anh những sớm trưa
Của quê hương, dãi nắng dầm mưa
Đẩy cày cách mạng, vai không mỏi!
Gặt mấy mùa vui, vẫn muối dưa…

Ôi! Sống như Anh, sống trọn đời
Sáng trong như ngọc, một con Người!
Thanh ơi! Anh mất rồi chăng đấy ?
Cứ thấy như Anh nở miệng cười!

(7-7-1967)

 

5. Tuổi 25

Hôm nay, chung một ngày sinh
Ta mừng nhau, ta tự chúc mình
Đất nước huy hoàng 25 tuổi trẻ.

Hoa huệ trắng nở trong vườn, lặng lẽ
Nắng thu say bưởi chín vàng cành
Chưa bao giờ đẹp thế, sắc trời xanh
Và sắc đỏ của lá cờ ra trận.

Ôi hạnh phúc! Ta yêu ta vô tận
Những mẹ đưa con ba bận lên đường
Chỉ dặn dò: Đây đó, một quê hương
Thế cũng đủ cho con chiến thắng.

Những người vợ biết tình sâu nghĩa nặng
Anh đi đi! Em gắng nuôi nhà
Biết cầm cày và cầm súng cho ta
Gieo giống mới làm nên mùa gặt lớn.

Các em nữa, bữa ăn khoai sắn độn
Ao phong phanh, mưa nắng biết che nhau
Sáng đi trường, chiều lại chăn trâu
Em cũng hiểu thế nào là đánh Mỹ.

Thiếu tất cả, ta rất giàu dũng khí
Sống, chẳng cúi đầu. Chết, vẫn ung dung
Giặc muốn ta nô lệ, ta lại hoá anh hùng
Sức nhân nghĩa mạnh hơn cường bạo.

“Đường mòn Hồ Chí Minh” là con đường sáng tạo
Trường Sơn cao hay địa đạo âm thầm
Cũng là linh hồn ta, từ bốn nghìn năm
Tự xây đắp để ngang tầm thế kỷ.

Vàng bạc uy quyền không làm ra chân lý
Óc nghĩ suy không thể mượn vay
Bạch Đằng xưa, Cửu Long nay
Tắm gội lòng ta, chẳng bao giờ cạn.

Ta tim ở sức mình, vô hạn
Như ta tin ở tuổi 25
Của chúng ta, là tuổi trăng rằm
Dám khám phá, bay cao, tự tay mình bẻ lái.

Ta tin ở loài người thúc nhanh thời đại
Những sông Thương bên đục bên trong
Chảy về xuôi, càng đẹp xanh dòng
Lịch sử vẫn một sông Hồng vĩ đại.

Thưa Bác
Một năm bác đi xa
Nhìn lại:
Đất nước có buồn
Nhưng mỗi chúng con
Mang hồn bác
Vâng lời Bác dạy
Càng lớn không.
Nhà vắng cha thường vậy:
Càng đùm bọc, thương nhau
Anh trước em sau
Lo toan gánh vác
Con đường của Bác
Con đường Đông Dương
Trăm nẻo chiến trường
Tiến công giặc Mỹ.

Miền Nam, Miền-Nam-dũng-sĩ
Biển dậy sóng thần
Miền Bắc chuyển mùa, phơi phới lúa xuân
Ôi! Nếu được như năm xưa ấy
Bác trở về
Thăm cảnh thăm quê!

Chúng con tin: Bác vẫn đi về
Nghìn năm xin trọng lời thề nước non!

(2-9-1970)

 

blogvanhoc.net

5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ ‘Ra trận’
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status