Home / Thơ Hay / Thơ bất hủ / 6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Một tiếng đờn’
Loading...

6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Một tiếng đờn’

blogvanhoc.net – 6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu / 6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Một tiếng đờn’ (1992)

văn mẫu chọn lọc
Tìm hiểu về Tố Hữu

Nhắc đến các kiệt tác thơ trong giai đoạn cách mạng Việt Nam, không thể không nhắc tới Tố Hữu. Ông là một tượng đài, một ngôi sao sáng trong giới thi sĩ giai đoạn này. Không chỉ sáng tác thơ, thi hào Tố Hữu cũng được nhớ đến bởi sự nghiệp chính trị hào hùng, hết mình vì dân tộc Việt Nam.

Nhà thơ Tố Hữu, tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành, sinh ngày 04 tháng 10 năm 1920 tại Thừa Thiên Huế. Ông qua đời vào ngày 09 tháng 12 năm 2002.

Ý nghĩa bút danh Tố Hữu và tiểu sử nhà thơ Tố Hữu, các bạn có thể tìm hiểu tại các bài viết trước của blogvanhoc.net .

 

Tìm hiểu về tập thơ ‘Một tiếng đờn’

‘Một tiếng đờn’ là tập thơ sau cùng được xuất bản của nhà thơ Tố Hữu. Tập thơ bao gồm 72 bài, đã được nhận giải thưởng của Asian.

Có thể nói, ‘Một tiếng đờn’ chứa đựng những dòng tâm tư, trăn trở của nhà thơ. Đó là những suy tư bắt nguồn từ chính mạch cảm xúc trong thời hoà bình. “Ðời thôi lửa cháy, nên xuất hiện những dòng thơ tươi xanh” – mang đậm cảm hứng về thế sự của Tố Hữu.

Ðề tài thơ phong phú, đa dạng. Vẫn đó những bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của đất nước, con người Việt Nam. Cũng không thiếu những bài thơ về công cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh đầy thử thách. Nhưng bên cạnh đó, người đọc cũng tìm thấy các bài thơ về tình yêu và số phận con người. Trong ‘Một tiếng đờn’, ta cảm nhận rõ sự bớt vang xa (hướng ngoại) của âm hưởng thơ Tố Hữu. Thay vào đó là một chút vọng sâu (hướng nội):

“Em ơi nghe đó, trong đêm lạnh
Ðằm thắm bên một tiếng đờn…”

Vẫn còn đó những bản hùng ca, nhưng xen kẽ lại xuất hiện thêm những cung bậc trầm lắng, đôi khi xót xa:

Mới bình minh đó, đã hoàng hôn
Ðang nụ cười tươi, bỗng lệ tuôn
Ðời thường sớm nắng chiều mưa vậy
Khuấy động lòng ta biết mấy buồn!
(Một tiếng đờn)

Một số bài thơ tiêu biểu trong ‘Một tiếng đờn’: Một khúc ca; Ðêm cuối năm; Ðêm thu quan họ; Ðảng và thơ; Một tiếng đờn; Lạ chưa ?; Xuân hành 92; Ta lại đi; Anh cùng em… .

 

6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Một tiếng đờn’

Danh sách này được liệt kê dựa trên cảm nhận chủ quan của người viết. Mỗi người yêu thơ, cảm mến thơ Tố Hữu sẽ tự có cho mình những ý kiến riêng. Mong mọi người đọc, hiểu và ủng hộ.

 

1. Một khúc ca

Có đêm mãi chập chờn mơ ước
Lại buâng khuâng… Tự hỏi, mình sau trước
Cho cuộc đời, cho Tổ quốc thương yêu
Ta đã làm gì? Và được bao nhiêu?

Nước độc lập, tự do, dân no ấm học hành
Một đời Bác, chỉ lòng ham muốn ấy
Có lẽ hôm nay, giữa giấc yên lành
Người vẫn nghĩ… Như Người hằng sống vậy.

Nhớ buổi sáng Sài Gòn giải phóng
Người anh xuống sân bay, giang hai tay ôm cả miền Nam
Mắt cười tươi mà giọng trầm nóng bỏng:
Chớ say sưa… Nhiều việc phải làm!

Trưa tháng Năm, vừa nắng vừa mưa
Đường phố hát, nửa mừng nửa tủi
Một ngày vui đổi bao nỗi đau xưa
Hỡi em bé lang thang tóc vàng gió bụi!

Nhớ buổi chiều về thăm quê đồng khởi
Sông rạch Mỏ Cày, xúm xít thuyền ghe
Các má già Bến Tre cứ cầm tay, hờn dỗi:
Tưởng tụi bay quên lối xóm, không về!…

Đêm Vĩnh Kim, anh tìm em, Hồng Gấm
Đường vào thôn, cỏ lấp bom mìn
Người cha kể chuyện con, bữa cơm đèn đầm ấm
Tấm ảnh em đây, hai con mắt đang nhìn…

Vâng, anh hiểu, đang nói gì, đôi mắt
Mắt những người đã nhắm, vì ta
Cả bàn tay của những mẹ già
Bàn tay đã cho ta, tất cả.
Nếu là con chim, chiếc lá,
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?

Tôi lại đi, như buổi đầu, tươi trẻ
Sức căng đầy máu thịt Việt Nam
Như có cánh bay, lên rừng, xuống bể
A! Biết bao công việc phải làm!

Nổi trống lên! Ta hát bài ca Kẻ Gỗ.
Cho nước hồ dâng, đẹp nước Hồng Lam
Tội nghiệp ông cha truyền kiếp hãi hùng những quyền ma, oai hổ
Con cháu lớn rồi, sắp xếp lại giang san!

Chặn sông Đà, ta làm ra thác điện
Cho sáng núi rừng, sáng đến mai sau.
Sắt Thái Nguyên, hãy làm ra thép luyện
Cho tay ta vươn tới mạnh giàu!

Lại hành quân như năm nào đánh Mỹ
Những sư đoàn, không súng, lại xung phong
Ta sẽ thắng, như những chàng dũng sĩ
Biến hoang vu thành cơm áo, hoa hồng,

Và biển gọi… Đã bao giờ biển gọi?
Thương Nguyễn Du xưa mỏi mắt buồn trông
Ta sẽ ra giữa đại dương, đường đường bờ cõi
Cho con cá, con tôm được trở về với sóng biển Đông!

Ta sẽ xây, phải không nhà kiến trúc
Đất nước ta rất to đẹp, đàng hoàng.
Làng phố sáng như gương. Mặt trời soi hạnh phúc
Soi cả tâm hồn ta trong trẻo, nhẹ nhàng.

Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?
Bữa cơm dù dưa muối đầy vơi
Chân lý chẳng bao giờ đổi bán
Tình thương vô hạn để cho đời.

Mẹ Suốt ơi!
Giữa bom rơi, đạn nổ
Giữa sóng lớn, gió to
Ngực huân chương, mẹ vẫn chèo đò
Không chịu nghỉ. Ai ngăn cứ nói:
Tui già rồi, có chết khỏi lo
Bọn trẻ sống, còn tay bắn giỏi!
Và mẹ ngã
Bên bờ sông khói lửa.

Và em nữa
Lưng đèo Mụ Giạ.
Ai biết tên em?
Chỉ biết cô gái nhỏ anh hùng
Sống chết từng đêm
Mà lòng thanh thản lạ:
Đâu phải hy sinh. Em vinh dự vô cùng!

Tổ quốc ta!
Muôn nghìn sức mạnh,
Như hôm qua lao vào trận đánh
Ta sẽ đi.
Đi tới những ngày mai

Như một đoàn quân
Bước thẳng, bước dai.

Như một khúc ca xuân
Của một mùa xuân lớn.

(25-12-1977)

 

2. Ngày và đêm

Không tôi vẫn làm thơ đấy chứ
Dẫu quanh năm không chữ câu nào.
Mỗi ngày, lòng vẫn xôn xao
Mừng lo, suy tính, biết bao sự tình!
Mỗi đêm, mình lại nhủ mình
Gắng làm sao được hoà bình, ấm no
Việc đời sóng lớn gió to
Lái cho vững lái, chèo cho mạnh chèo!
Mùa vui, từ hạt giống gieo
Trái tim dành trọn tình yêu cho người
Câu thơ chưa viết nên lời
Trăm năm tâm sự vẫn ngời ý thơ…

(1-1982)

 

3. Một tiếng đờn

Mới bình minh đó đã hoàng hôn
Đang nụ cười tươi lệ bỗng tuôn
Đời thường sớm nắng chiều mưa vậy
Khuấy động lòng ta biết mấy buồn.

Ôi kiếp trăm năm được mấy ngày
Trời xanh không gợn áng mây bay
Thủy chung son sắt nên tình bạn
Êm ấm lòng ta mỗi phút giây.

Còn khổ đau nào đau khổ hơn
Trái tim luôn sát muối oán hờn
Còn đây một chút trong đêm lạnh
Đầm ấm bên em một tiếng đờn.

(20-2-1991)

 

4. Dầu và máu

Một giọt dầu, bao giọt máu rơi
Một giếng dầu, bao người tan xác!
Biển dầu cháy, bỏng sôi sa mạc
Khét lửa bom, cái Ác hoá thiên thần.

Không đổi máu lấy dầu!
Không thể làm con thiêu thân
Cho bay ném vào hoả ngục.
Máu của ta, máu của nhân dân
Là máu Thánh. Phải dành cho hạnh phúc
Của chính ta! Cho sa mạc hồi sinh
Cho ngày mai ấm áp nhân tình.

Dẫu hôm nay ngạo nghễ bay lũ diều hâu Nhà trắng
Sẽ là ta, người sau cùng chiến thắng.
Dầu-máu này là của chúng ta!
Máu-dầu này là của chúng ta!

(28-12-1991)

 

5. Ta lại đi

Ta lại đi, như từ ấy ra đi
Lòng hăm hở, tưởng như mình trẻ lại.
Đường đi tới, hay ngược dòng thời đại ?
Giữa cuồng phong, nghiêng ngửa cả cơ đồ!

Hạnh phúc nào đến tự hư vô ?
Ai nỡ phụ giọt máu hồng vô giá!
Ôi! Cái ác vẫn nghìn đời reo vạ
Lẽ nào ta tự đánh mất hồn ta ?

Quả nào không kết tụ từ hoa ?
Có chua đắng mới ra đường mật ngọt
Cuộc sống đâu chỉ hương thơm chim hót ?
Bão giông qua, trời đất lại tươi màu.

Đã đau rồi, xin chớ để thêm đau
Còn tay đó, thì muôn tay hợp lại
Cho hôm nay, vĩnh viễn đến mai sau
Xây dựng mới, với tình thương và lẽ phải.

(1992)

 

6. Chân trời mới

Sống, có những niềm vui đơn giản
Không phải mua, cũng chẳng cần xin
Thật ấm áp, một bàn tay bạn
Rất thân thương, một ánh mắt nhìn.

Ôi! Đất nước bao năm bom đạn
Từng chia cơm, chia lửa, chia hầm
Cao đẹp vậy, lòng người thanh thản
Ta cùng ta, đồng chí, đồng tâm.

Đời, đâu phải thị trường nhân phẩm
Gian ác mang mặt nạ thánh hiền
Tình nghĩa cũng theo thời lạnh ấm
Bạc vàng đo giá trị, sang hèn ?

Có lẽ nào ta lại quên ta
Đàn chim én báo mùa xuân tới
Vượt muôn trùng sóng lớn, đường xa
Ta sẽ đến, những chân trời mới…

(12-1992)

 

blogvanhoc.net

6 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập ‘Một tiếng đờn’
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status