Home / Soạn văn / Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh( Vũ Trung tùy bút)
Loading...
Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh

Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh( Vũ Trung tùy bút)

Blogvanhoc.net – Soạn bài chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh trong Vũ Trung tùy bút của Phạm Đình Hồ. Đây là một tác phẩm kể về thói ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh Sâm cũng như các thủ đoạn nhũng nhiễu dân chúng của các quan lại thời bấy giờ. 

Bài Làm

Câu 1: Thói ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh và các quan lại hầu cận được miêu tả thông qua những chi tiết nào? Hãy nhận xét về lời văn ghi chép sự việc của tác giả. Tại sao kết thúc đoạn văn miêu tả này, tác giả lại nói: “ kẻ thức giả biết đó là triệu bất thường”.

Thói ăn chơi, xa xỉ của chúa Trịnh và các quan đại thần, hầu cận được miêu tả qua các chi tiết sau:

  • Khoảng năm Giáp Ngọ, năm Ất Mùi, chúa Trịnh Sâm, thích chơi đèn đuốc, thường ngự ở các li cung Tây Hồ, núi Tử Trầm, núi Dũng Thúy.
  • Việc xây dựng đình đài cứ liên miên tốn kém tiền bạc và ngân khố.
  • Mỗi tháng bốn lần, Vương ra cung Thụy Liên bên bờ Hồ Tây, binh lính dàn hầu quanh bốn mặt hồ, các nội thần thì đều bịt khăn, mặc áo đàn bà, bày bách hóa chung quanh bờ hồ đề bán.
  • Thuyền ngự đến đâu thì các quan hỗ tụng đại thần tùy ý ghé vào bờ mua bán các thứ như ở cửa hàng trong chợ. Cũng có lúc cho bọn nhạc công ngồi trên gác chuông chùa Trấn Quốc, hay dưới bóng cây, bến đá nào đó, hòa vào khúc nhạc.
  • Dùng quyền lực để chiếm lấy : “ Buổi nhiêu loài trân cầm dị thú, cổ mộc quái thạch Chúa đều thu lấy, không thiếu thứ gì. Có khi lấy cả 1 cành đa to, cành lá rườm rà, từ bên bắc chở qua sông đem về.”

Lời văn ghi chép của tác giả chủ yếu là tự sự, miêu tả cặn kẽ thú ăn chơi, xa xỉ của Chúa, sử dụng các thành ngữ Hán Việt thêm phần chi tiết kể rõ hơn. Tác giả chọn lựa một hình ảnh chi tiết đắt giá, đó là cảnh lính tráng khiêng cây đa, tác giả đã miêu tả kĩ lưỡng, công phu: “Cây đa to, cành lá rườm rà, được rước qua sông” như một cây cổ thụ mọc trên đầu non hốc đá, rễ đến vài trượng, phải một cơ binh mới khiêng nổi, lại có bốn người đi kèm, đều cầm gươm đánh thanh la đốc thúc quân lính khiêng đi cho đều tay.” Nhà nho Phạm Đình Hổ đã miêu tả rất cặn kẽ, không thêm bớt, không bình luận nhưng đủ co người đọc thấy rõ được sự xa hoa, ăn chơi tốn kém của Chúa Trịnh. sự ăn chơi của phủ Chúa ấy hết sức lố bịch.

=> Để phục vụ sự ăn chơi ấy, mất bao nhiêu cống sức của cải của nhân dân, thậm chí là nước mắt, mạng sống của nhân dân.

Kết thúc đoạn miêu tả tác giả đã viết: “ Mỗi khi đêm thanh cảnh vắng, tiếng chim kêu vượn hót vang khắp bốn bề, hoặc nửa đêm ồn ào như trận mưa sa gió táp, vỡ tổ tan đàn, kẻ thức giả biết đó là triệu bất thường.” Sở dĩ tác giả miêu tả cảnh thực như vậy, nhưng âm thanh lại gợi cảm giác ghê rợn trước một cái gì tan tác, đau thương không phải là cảm xúc khi đứng trước cảnh phồn thực, yên bình. Hình ảnh ẩn dụ là sự tiên đoán cho 1 triều đại trước sự suy vong tất yếu khi mà không chăm lo triều chính, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc trên tiền bạc và sương máu của nhân dân.

Câu 2: Bọn quan lại, hầu cận trong phủ chúa đã nhũng nhiễu dân bằng thủ đoạn nào? Tìm hiểu ý nghĩa đoạn văn cuối bài: “ Nhà ta ở phường Hà Khẩu cũng vì cớ ấy….”

Bọn quan lại, hầu cận đã nhũng nhiễu dân chúng bằng cách, dùng nhiều thủ đoạn xấu xa, chèn ép.

  • Chính Chúa đã dùng quyền lực, ỷ thế ép dân chúng cung phụng, cống nạp các cây cối, chim cảnh. Bọn quan lại vì thế mà ra sức hoành hành, trấn lột khắp nơi các đồ vật, cây cối đẹp, con thú. Trang trí cho phủ Chúa thêm phần xa hoa: “ bao nhiêu trên cầm dị thú, cổ mộc quái thạch, chậu hoa cây cảnh ở chốn nhân gian, chúa đều sức thu lấy.” Chúa mà thích thì dân chúng bị cướp trắng trợn.
  • Bọn quan lại thường : “ Mượn gió bẻ măng, ngoài dọ dẫm”, dò xong nhà nào có vật quý thì biên vào hai chữ “ phụng thủ” cho người đến đem phăng đi. Rồi thì vừa ăn cướp vừa la làng, chúng còn đe dọa vật của phụng mà để dọa lấy tiền của nhân dân. Người dân vừa bị phạt tiền lại mất đi vật quý. Nhiều người sợ bị phạt lây mà tự chặt di cho khỏi bị tai vạ. Bọn quan lại đối với Chúa vừa được khen thưởng, thăng quan tiến chức, lại có tiền ních đầy túi,một công mà lợi cả đôi đường.

Đoạn cuối với ý nghĩa khẳng định, là chi tiết rất thật của tác giả: phụ thân của tác giả cũng vì sợ họa mà đã chặt đi hai cây lựu và cây lê hoa trắng muốt. Đây vừa là bằng chứng thuyết phục, vừa thể hiện thái độ phê phán của tác giả trước thói ăn chơi xa hoa của Chúa.

Câu 3 Theo em thể văn tùy bút của Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh có gì khác với thể loại truyện mà các em đã học ở các bài trước.

Về thể loại truyện:

  • Có cốt truyện, nhân vật rõ ràng, bộc lộ cảm xúc cá nhân đồng thời thể hiện tâm tư, tình cảm của tác giả gửi gắm.
  • Hiện thực cuộc sống phản ánh thông qua nhân vật, bao gồm các chi tiết sự kiện của nhân vật, thậm chí có cả các chị tiết hoang đường.

Về thể loại tùy bút:

  • Nhằm ghi chép về những con người, những sự việc cụ thể, có thực, qua đó tác giả bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ, nhận thức, đánh giá của mình về con người và cuộc sống.
  • Sự ghi chép ở đây là tuỳ theo cảm hứng chủ quan, có thể tản mạn, không cần gò bó theo hệ thống, kết cấu gì, nhưng vẫn tuân theo một tư tưởng cảm xúc chủ đạo. Lối ghi chép giàu cảm xúc hơn truyện.

 

>> Tham khảo thêm các bài soạn văn lớp 9 khác tại đây

>> Xem thêm: Người con gái Nam Xương

 

Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh( Vũ Trung tùy bút)
5 (100%) 1 vote
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status