Home / Truyện Ma / Đất Độc Quê Em – Chaper 12: Ở nhờ
Loading...

Đất Độc Quê Em – Chaper 12: Ở nhờ

Blogvanhoc.net – Tuyển tập truyện ma kỳ bí có thật đất độc quê em. Chapter này người kể sẽ nói về khoảng thời gian ở nhờ nhà người cậu họ tên Khánh và những truyện kỳ bí trong khoảng thời gian đó.

Từ hồi ông mất, bà em cất 1 căn phòng nhỏ lợp ngói ở cái sân đằng sau nhà cậu Khánh. Từ cổng đi vào khu nhà em thì nhà cậu Khánh là nhà đầu tiên bên tay trái. Cậu Khánh từ nhỏ là người thông minh, học hành giỏi giang nhất trong 4 chị em. Năm 18 tuổi, cậu đùng đùng nghỉ học, bỏ đi buôn biệt xứ. Thời gian đấy cậu em tìm đường sang Liên Xô buôn bán. Cái hồi mà cả nước chỉ dùng đồ Liên Xô, gia đình nào có cái bàn là Liên Xô hay mấy cái xô nhôm đã là thuộc hàng có của ăn của để. Cậu em sang được 1 năm thì làm ăn bắt đầu thuận lợi. Chẳng nhớ cậu em buôn gì, nhưng thấy gửi tiền về cho chị em đều đều, lại kèm theo mấy cái bàn là, nồi cơm nữa. Ông em phần cho con cái, phần đem bán. Cuộc sống nhờ thế mà cải thiện dần dần.

Làm được 3 năm thì cậu Khánh nghỉ, lại về nước. Lúc này cậu em để dành được một cơ số tiền và vàng. Cậu theo bạn bè lên biên giới đánh hàng về bán.

Trời chẳng được lòng người, chuyến hàng đầu tiên cậu em bị cướp sạch. Bọn nó chặn đường trên đèo, lột sạch sẽ cả đoàn, bao nhiêu tiền bạc cậu đem theo đều mất trắng. Không bỏ ý định, cậu Khánh lại xoay sang buôn thuốc lá. Được dăm ba chuyến, cậu lại bị lột sạch trên đèo Hải Vân. Của nải cứ thế bay đi hết. Cậu lại vay mượn, gom góp, mở hàng quần áo trên chợ Đồng Xuân. Buôn bán đắp đổi, có phần cũng kiếm chác được.

Năm 1994 chợ Đồng Xuân cháy !

Tài sản cuối cùng của cậu em theo thế mà bay luôn… Chán nản cậu nằm nhà 1 năm rồi lấy vợ. Hồi bé anh em em sợ cậu Khánh lắm. Lúc nào nhìn thấy bọn trẻ con cậu cũng trừng mắt, hoặc lườm lườm không nói câu nào. Năm em 16 tuổi thì cậu Khánh ly dị. Bà thì thầm với mẹ, mợ Liên (vợ cậu Khánh) vô sinh. Thời gian sau cậu em xin được chân lái xe cho một công ty nước ngoài. Cậu lại chúi mũi vào công việc. 1 năm sau cậu Khánh đi bước nữa. Vợ cậu kém gần 20 tuổi, rất xinh đẹp và giỏi kiếm tiền. Mợ sinh được 2 đứa con gái. Gia cảnh cứ thế khấm khá dần. Đến khi ông ngoại em mất, chia đất cho các con xây nhà, cậu mợ em dựng được 1 căn biệt thự nằm ngay đầu ngõ. Ngày tân gia, trời đang quang tự nhiên có cơn gió mạnh, bụi mù mịt thổi vào từ đầu đường rồi cuốn thẳng ra sông.

Mùa hè cách đây 4 năm, em hay sang kèm thằng Hoàng Anh. con dì Vân ôn thi ĐH. Anh em chạc tuổi nhau, lại hợp tính nên có phần thân thiết hơn cả. Tối nằm ngủ với nhau, tự nhiên nó quay sang bảo “Nhà bác Khánh dạo này hay có người đến lúc nửa đêm”.

Từ xưa đến nay cậu Khánh em là người nguyên tắc, về nhà là đóng cửa cực ít khi tiếp khách sau giờ làm việc. Nhà cậu cứ 9h là tắt đèn lên gác chuẩn bị đi ngủ. Em chẳng tin nó, coi là nói linh tinh, quay lưng ngủ tiếp.

Cơ mà thằng Hoàng Anh. nói thật.

Buổi đêm em hay thức khuya, lúc đọc báo, lúc xem phim, hoặc có lúc chỉ để ngồi hóng mát. Đêm đấy khó ngủ, lay mãi em mới rủ rê được thằng Hoàng Anh ra sân ngồi tán phét. Vừa đặt chân ra bậc thềm, em nghe tiếng “Loẹt xoẹt, loẹt xoẹt” giống dép chà lên mặt đường bên sân nhà cậu Khánh. Con chó nhà cậu hằng ngày hay gầm gừ, đêm nay tự dưng im bặt. Bà em và nhà 2 cậu đã tắt đèn đi ngủ từ lâu. Em thì thầm với thằng Hoàng Anh: “Có trộm”. Ngó ra sân, em chết sững, bóng một người đàn bà mặc áo rộng thùng thình, tóc bù xù, dài rủ kín vai vừa bước vào cửa nhà cậu em. Chỗ cái cửa phụ chẳng mở bao giờ. Thằng Hoàng Anh bảo “Khách cậu Khánh em thấy đến nhà khoảng 2 lần vào tầm này nhưng không dám hỏi”.

Sáng ra, em đem chuyện nói với bà. Bà em nghĩ lung lắm, rồi bỏ vào buồng. Cậu Khánh một mực khẳng định chẳng có ai điên mà đến chơi vào tầm đấy, và chắc chắn em bị hoa mắt. Thằng Hoàng Anh cũng im lặng hồi lâu rồi đi lên gác.

Bẵng đi một thời gian, em lại mò sang chơi. Hôm đấy nhà dì đi vắng, cậu Khánh bảo em sang phòng trống trên tầng 3 mà ngủ, tiện trông hộ cậu con Bình đang ốm.

Nằm giường lạ em bị khó ngủ, con bé phòng bên ốm, thỉnh thoảng lại cựa mình làm cái giường kêu cọt kẹt. Một lúc lâu sau, phần vì mệt, phần cũng quen quen, em thiếp đi. Cơn buồn ngủ đến bất chợt mà cũng tan nhanh. Cái cửa gỗ khép hờ, bị bật ra, gió sông thổi sộc vào phòng. Em nửa tỉnh nửa mê co tay kéo cái chăn ngang bụng, bỗng bất chợt một bàn tay từ phía cuối giường tóm chặt lấy tay em, lạnh toát ! Em sợ quá mở choàng mắt ra, ú ớ không nói được câu nào. Căn phòng trống trơn !

Người em như có cái gì đó chèn qua, nhưng đầu óc thì lại trở nên mụ mị. Lúc này em mới thấy ở giữa phòng lù lù một đống đen sì, to bằng cái bao tải, bất động. Ở góc nhà, có cái gì đó cứ đùn đùn lên như tổ mối, rột roạt, rột roạt. Cái đống đấy đứng im một lúc, rồi lao nhanh về phía em. Lúc đấy em không biết gì nữa, mở mắt ra thấy trời sáng, em lủi luôn về nhà. Năm đấy là năm 2008.

Sau cái đêm ngủ nhà cậu Khánh, em chẳng dám về quê nữa và cũng chẳng dám kể với ai. Mọi người thấy thế đâm ra trách nhiều lắm.

3 tháng sau nhà ngoại em có giỗ. Buổi tối hôm đấy, quá 10 rưỡi, dọn dẹp xong ai cũng mệt lử. Nhà cậu Trung đóng cửa đi ngủ sớm, chỉ còn mấy anh em em, dì Vân với 2 bà mợ ngồi sân nói chuyện, cậu Khánh lên nhà chơi với con khướu. Con khướu của cậu Khánh rất khôn, nhưng chẳng hiểu dạy dỗ thế nào mà nuôi gần 2 năm vẫn không biết nói. Chỉ kêu kêu mấy tiếng rồi thôi. Thế nhưng cậu em vẫn thích nó lắm. Tối nào cũng ra ngó nghiêng nó một chút rồi mới đi ngủ. Cái lồng con khướu treo ở hiên trước cửa nhà.

Hội nhà em đang ngồi nói chuyện râm ran bỗng con khướu giãy giụa, vỗ cánh phành phạch và kêu ầm mĩ. Nó đạp cửa chuồng, lông xù lên, vỗ cánh điên loạn. Cậu Khánh rối cả lên chẳng biết làm thế nào. Cả nhà em cũng chạy xuống xem. Lúc này tự nhiên con khướu cất tiếng nói, lạ hoắc, nhưng rất rõ ràng “Mửa mật mày ra”. Ai cũng không tin vào tai mình. “Mửa mật mày raaaa !!!!!” Con khướu nhìn thẳng vào mặt em mà rít lên re ré. Tim em đứng im, chết cứng. Dì Vân sợ quá gào toáng lên. Con khướu lại vỗ cánh điên loạn, mỏ nó banh rộng ra ngửa cổ lên trời.

“Mửa cái mật mày raaaaaaaa !!!!”.

Em sợ quá không nói được câu nào, nhưng người con khướu chĩa vào không phải em, mà là mợ Hương, vợ cậu Khánh, đứng sau lưng em. Mợ Hương đột nhiên vùng chạy vào trong nhà, dì Vân với tay ra kéo nhưng không kịp. Mợ vừa chạy lên tầng vừa gào: “Con ơi Conn !!!”. Lúc này mọi người mới nhận ra con Bình đang ở trên gác một mình. Mợ Hương lao lên trước, cậu Khánh, em và thằng Hoàng Anh cũng lao theo. Chạy đến tầng 3, cái cửa sổ hướng ra sông bỗng bật tung, một cái bóng lù lù như bao tải nhảy vọt ra. Mợ Hương lao vào ôm con Bình, con bé tròn mắt không hiểu gì, khóc òa lên.

Lúc này dì Vân gào lên thất thanh dưới nhà “Anh Khánh ơi, ôi giời ơi anh Khánh ơi !!”, 3 cậu cháu lại lao xuống tầng 1. Dưới nhà, chẳng hiểu ai thả hay con khướu đạp được cửa lồng, bay toán loạn khắp phòng. Nó rít lên sởn gai ốc “Thắt cổổổổổổổổổổổ !!”, “Mửa mật mày raaaaaaaa !!!” rồi bay theo hướng cái bóng vọt ra sông.

Cả nhà em loạn tiếng khóc, tiếng la hét. Thế nhưng cửa phòng bà vẫn đóng im ỉm, chỉ nghe tiếng tụng kinh đều đều.

 

>> Chapter tiếp theo: Đất Độc Quê Em – Chapter 13: Mảnh xương

>> Tuyển tập thơ hay: 5 bài thơ hay nhất của Tố Hữu trong tập thơ ‘Việt Bắc’

T.L

Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status