Home / Truyện Ma / Đất Độc Quê Em – Chapter 16: Trả Nghĩa
Loading...

Đất Độc Quê Em – Chapter 16: Trả Nghĩa

Blogvanhoc.net – Câu truyện với tựa đề trả nghĩa sẽ lý giải một số bí ẩn trong tuyển tập truyện ma đất độc quê em này.

Theo nhiều quan điểm thì cõi âm là có thật. Cõi âm không có nghĩa là địa ngục, hay một nơi tối tăm u uất nào đó. Đối với những con người sống ven bờ đê sông Hồng, cõi âm ở ngay bên cạnh. Người âm luôn ở gần người sống, có điều thấy được hay không cần phải là người có “Căn”. Khoa học cũng như rất nhiều người cố bỏ công nghiên cứu, xâu chuỗi các hiện tượng, cố đưa ra lời giải thích hợp lý nhất về ma, quỷ, hay nói cách khác là người âm. Thế nhưng chẳng bao giờ có cách tư duy nào làm được chuyện đấy cả. Người chết luôn hiện hữu bên cạnh người sống, và đi theo những ai được cho là “Hợp Vía”.

Bà em là người có “Căn”.

Bà em bảo, có “Căn” có nghĩa là có âm khí trong người. Khi dương khí mạnh thì tự chủ được, còn gọi là nặng vía, nhưng nếu vì nguyên nhân nào đó, phần âm trong người lớn hơn thì ắt sẽ gặp những điều quái dị. Năm 2009, khí âm đổi chiều, và cũng là năm nhà em xảy ra nhiều chuyện kì dị nhất. Bà em lẳng lặng lên chùa lễ lạt nhiều hơn. Trong nhà lúc nào cũng có tiếng tụng kinh gõ mõ, nếu không phải do bà tụng, thì cũng bật băng đài. Tiếng Nam mô a di đà phật, Nam mô a di đà phật cứ đều đều, từng chập từng chập quanh nhà.

Năm đấy bà em ốm. 2 cái đầu gối không hiểu sao cứ đau buốt dại đi. Mẹ em đưa bà đi nằm viện nửa tháng thấy đỡ rõ rệt. Thế nhưng về đến nhà thì lại đau như cũ. Bà em đi lại có điều khó khăn hơn trước, tập tễnh, và chẳng thể ngồi xổm được. Thời gian nằm viện, bà em dặn cậu mợ ở nhà nhớ bật cái băng tụng kinh di đà hằng ngày, chớ có quên, và phải chú ý để hướng cái loa ra phía vườn sau.

Bà em đi viện tất cả là 16 ngày. Lúc về, cái chân bị đau lại, bà đâm ra cau có, thế nhưng cũng chẳng tỏ thái độ thay đổi gì, ngoài những lúc cố nén tiếng thở dài thườn thượt. Năm đấy cậu Khánh bị tai nạn và cũng là lúc con chó đá chuyển lên vườn sau nhà bà. Nó ở đấy vì nguyên nhân gì, hay do ai chuyển đến, bà em cũng chẳng giải thích, chỉ bảo không phải là bà mà thôi.

Trở lại chuyện sau đêm ăn trộm mò vào nhà cậu Khánh, thái độ cậu đột nhiên phấn chấn hẳn. Cả nhà thấy cậu vui vẻ, lại ăn ngủ tốt, lại đi lại dễ dàng hơn trước nên cũng chẳng hỏi nhiều. Riêng chuyện cái ngón tay ở đâu ra và bây giờ ở chỗ nào thì cậu em giữ kín, tuyệt nhiên chẳng kể cho ai. Chỉ thấy cậu Trung tỏ ra băn khoăn lắm.

Tối đấy nhà ngoại em mất điện, mọi người lại ra sân nhà cậu Trung hóng mát. Đem chuyện cái ngón tay ra nói thì cậu Trung tự nhiên trầm hẳn. Cậu em bảo đấy là cái ngón tay của thằng Bột câm.

Cái ngày thằng Bột câm bị làng bắt, 2 cậu em đang chơi ngoài bờ đê. Thấy làng có chuyện, theo đám trẻ con chạy về hóng. Cậu Trung kể, cậu Khánh nhỏ con hơn nên lách vào trước, đến khi cậu chen lên được, cũng là lúc thằng Bột bị bổ con dao vào đầu, mắt nó trào máu, nhìn đăm đăm vào cậu Khánh mà ú ớ không kêu được câu nào. Người làng chém chết thằng Bột xong, vứt xác nó ở gốc tre đầu đường lớn mà bỏ đi gọi bố nó. Cậu Trung cũng theo đám trẻ con chạy đi, phần vì hóng hớt, phần vì cũng kinh hãi chẳng dám nhìn vào cái xác bị bửa đôi đầu. Thế nhưng chẳng thấy cậu Khánh đâu cả. Lúc cậu em quay về tìm, thì chỗ cũ chỉ còn cái xác thằng Bột, nằm úp vào gốc tre, máu hòa với cái chất lỏng nhầy nhầy chảy ra từ đầu và bàn tay nó lênh láng. Cậu em sợ quá chạy về nhà.

Đến tối muộn thì cậu Khánh về. Bà với cậu Trung hỏi gì cũng chẳng nói. Một lúc sau thấy lôi từ đằng sau ra một cái bọc, ngón tay thằng Bột câm !

Cậu Khánh bảo, lúc mọi người chạy đi, cậu em chỉ thấy thương xót nó, mà tuyệt nhiên chẳng sợ sệt gì. Đầu óc tự nhiên mơ hồ, thấy bàn tay thằng Bột câm chỉ vào bụi cỏ bên cạnh. Cậu em chạy ra thì tìm thấy cái ngón tay, chẳng hiểu sao đem gói lại rồi ra bờ sông ngồi.

Bà em sợ quá, bắt cậu đem trả cho thằng Bột, nhưng xác nó đã theo bố chìm xuống sông. Cậu em đem chôn cái ngón tay cạnh gốc hồng bì trong vườn sau nhà bà.

Mọi người nhà em nghe cậu Trung kể mà đâm ra kinh hãi.

Cậu Trung kể xong càng tỏ ra đăm chiêu, đứng dậy chửi thề “Đ.M, để tao xem mày là thần thánh phương nào”, rồi bỏ vào bếp lấy cái chép, cầm đèn pin phăm phăm đi ra chỗ trồng cây hồng bì năm xưa. Mọi người bảo 40 năm rồi, bao mùa nước lên, nước rút, cây hồng bì cũng đã chặt rất lâu, làm gì còn gì mà đào với bới.

Thế nhưng cậu Trung vẫn hằm hằm đi ra chỗ vườn bà, rọi đèn vào đoạn chỗ gốc cây ngày trước mà đào lấy đào để. Đào rộng sang cả hai bên, miệng cậu không ngớt chửi rủa, khóe mép sùi bọt như bị dại. Mợ Trang sợ lắm, chạy vào van xin và giật cái chép ra. Cậu em chẳng nói gì, gạt mọi người ra rồi gầm lên “Đứa nào bước vào đây tao chém chết hết !”. Cái chép vung loang loáng, mặt cậu em dại đi dưới ánh đèn pin.

Đột nhiên thấy bà em đứng ở cửa phòng, gọi giật tên cậu, rồi sấn sổ đi đến ôm chặt ngang hông. Được một lúc thì cậu em đờ đẫn đi rồi bình tĩnh lại. Bà em bảo mọi người lên hết phòng khách nhà cậu Khánh có chuyện cần nói.

Cậu Khánh đang ngồi trầm ngâm hút thuốc. Lúc này cậu em mới kể.

Đêm hôm đấy, lúc con Loan ré lên, cậu em cũng giật mình thức dậy. Lúc sau có người đen sì mở cửa phòng cậu mà đi thẳng đến giường, chìa ra cái gói. Lúc đến gần, trong bóng tối mờ mờ, cậu em thấy vết chém sâu trên mặt, làm cái đầu hơi tách ra, kinh hoàng nhận ra thằng Bột! Thằng Bột nhìn cậu 1 lúc, rồi chẳng hiểu sao cất tiếng nói “Nhà mày có 2 ác linh” Cái vết chém dao trên đầu cứ kêu tong tỏng. “Có con chó thành tinh ngoài vườn, nó muốn giết mẹ con nhà mày”

“Đừng chôn nữa, cầm lên mà yểm”

Rồi nó biến vụt đi mất. Lúc đấy mọi người mới ập vào.

Từ hồi bà đem cái ngón tay đi, tiếng lục đục cũng hết, nhưng cũng chẳng có ai dám mò lên nữa.

Chỉ còn cái ác linh thứ hai.

 

>> Chapter tiếp theo: Đất Độc Quê Em – Chapter 17: Cái giếng

>> Xem thêm: Soạn văn lớp 12 

T.L

Đất Độc Quê Em – Chapter 16: Trả Nghĩa
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status