Home / Truyện Ma / Đất Độc Quê Em – Chapter 4: Tuyệt Tự
Loading...

Đất Độc Quê Em – Chapter 4: Tuyệt Tự

Blogvanhoc.net – Để tiếp tục series truyện ma có thật với tên gọi đất độc quê em, xin được tiếp tục với đất độc quê em chapter 4 với tựa đề tuyệt tự.

Như em đã nói qua ở trên, cụ ngoại nhà em là một người tài năng xuất chúng. Cụ làm thư tịch về đất đai, cũng vì cái nghề đó mà cụ trở nên giàu có. Giàu có nhất làng và có tiếng trong vùng. Cụ em cũng là người biết lễ hiếu, luôn tham gia công đức cho chùa. Cả đời cụ sống lương thiện, không làm hại một ai cả. Cũng không kết bè kết phái với ai. Cụ em đơn thuần chỉ là một người có chức vụ, và có đầu óc kinh doanh.

Cũng chính vì tài sản dư dả nên cụ em có những năm bà vợ.

Cái sản nghiệp bên Ngọc Thụy của cụ là căn nhà dùng để nghỉ dưỡng vào những ngày cuối tuần. Đó cũng là vì sao nó nằm sát bờ sông. Như em đã tường thuật ở chapter thứ 2, khu đất nhà em không hiểu vì sao không thể nào sinh hạ được con trai… Các bà cả, bà tư, bà năm đều chỉ toàn con gái, nhưng em thực sự không nhớ rõ là bao nhiêu người con. Riêng bà ba cũng sinh được bốn người con gái, trong đó có bà ngoại em là út… Trong số các bà vợ của cụ ngoại, duy có bà hai do sinh sống ở Hà Nội. Thế nên, bà hai sinh được người người con trai độc nhất, bác Tùng – em phải gọi là ông.

Ông Tùng thừa hưởng được trí thông minh của người cụ ngoại, học một biết mười, nổi tiếng cả một vùng. Năm 16 tuổi bác đậu tú tài vang danh cả làng. Cụ em lúc đấy mừng lắm, vì có người nối dõi thông minh tài giỏi để thừa kế mình, thế nên cụ ngoại chẳng tiếc ông điều gì. Ông Tùng ngoài việc học ra thì có một thú vui khác đó là câu cá. Cuối tuần ông thường về khu Ngọc Thụy rồi ra sông câu. Chính vì thế mà bi kịch đã xảy ra.

Thời trước Sông Hồng còn bãi bồi cực lớn bên mạn Gia Lâm. Đến bây giờ đã bị lở mất, và được thay thế bằng cái kè đá. Cứ mỗi mùa nước lên, nước ngập vào rồi lại rút đi, tạo ra những ao trũng nho nhỏ gần bờ. Ông Tùng em là người miền sông nước, nên khoản bơi lội cực giỏi nhưng không bao giờ tắm sông. Mỗi lần về quê, ông lại ra câu ở 1 cái chuông nhỏ, nông toẹt, nước tầm ngang ngửa bụng, cùng với một người bạn thân trong làng.

Vào cái ngày định mệnh đó, đang trong lúc câu thì lưỡi câu của ông em mắc kẹt. Ông Tùng em bảo người bạn ngồi đợi, rồi xắn quần lội xuống cái chuông xem dây rợ thế nào. Ông vừa lội được một đoạn thì bỗng nhiên ngụp xuống và biến mất. Thấy ông em thụt xuống chuông. Người bạn đi câu cùng không hô hoán, cũng chả nhảy xuống cứu. Mà lại thu dọn cần câu về nhà đi ngủ.

Chiều hôm đó, cụ ngoại em không thấy con đâu tá hỏa đi tìm. Sang nhà người bạn câu của ông em mới biết rằng ông em đã chết đuối. Như điên như dại cụ em lao ra sông mò, nhưng không thể nào tìm thấy bác. Kỳ quái là cái chuông này là chuông tù, nông toẹt. Không hiểu tại sao mọi người mò cả ngày trời những không thấy gì. Cũng vì thế mà cụ em như chết hẳn. Thuê cả trai làng chăng thuyền đi dọc bờ sông mò, nhưng vẫn không có hy vọng gì.

Thời gian thấm thoát, bà ba cuối cùng cũng có thai.

Lúc này cụ ngoại em đã thất thập cổ lai hy. Nhưng cũng vì cái “dớp” đất độc khu này, mà cụ cũng không hy vọng gì nhiều.
Cụ em chiều bà nhiều lắm. 4 chị em bà ngoại em cũng vì thế được thơm lây…

Cụ em chiều cụ bà nhiều lắm. Cả bốn chị em nhà bà ngoại em cũng vì thế được thơm lây. Thế nên, bà ba càng lúc càng đẹp ra, bụng căng tròn, gọn gàng.
Nhưng điều không may lại giáng xuống nhà cụ ngoại em. Mang thai đến tháng thứ 7, bà ba đột nhiên bị cảm nặng. Bác sĩ, thầy thuốc có cao tay thế nào cũng không chữa được. Ngày hôm đấy, bác sĩ nói với cụ em rằng bà ba không thể nào qua khỏi, và điều gây shock hơn với cụ em đó là cái thai trong bụng bà là con trai.

Lúc đấy, cụ em như hóa điên. Quỳ trước sân nhà mà gào khóc thảm thiết.

Đến cuối đời cụ cũng không thể nào có một người chống gậy cho mình. Nên về sau cụ thành ra chán nản, cơ nghiệp cũng từng bước lụi bại dần.
Đến đời ông ngoại em cũng tuyệt tự. Nhưng xoay quanh 2 người con trai của ông là cậu Trung và cậu Khánh cũng là cực nhiều chuyện kì dị và huyền bí…

Đất độc [to be continued]

Cảm ơn các bác đã theo dõi chuyện của em. Những chuyện em kể có thể chưa có sự liên quan nhiều lắm, nhưng rồi dần dần em sẽ giải thích. Chuyện kỳ lạ xảy ra với hầu hết người trong nhà ngoại em, em cũng chưa bao giờ dám khẳng định là ma quỷ hay thần thánh. Những chuyện đó có thể huyễn hoặc, nhưng đều là sự thật, có rất nhiều người chứng kiến, và đa phần xảy ra ban ngày. Đêm qua em buồn ngủ quá, lại đang phấn đấu làm người cán bộ trẻ mẫu mực nên mới để sáng nay đến công ty viết tiếp Em muốn kể qua 1 chút về ông ngoại, và cũng để giải thích lý do ông em kinh hãi khi nhìn thấy bà ngoại đêm hôm đấy… Chuyện hơi dài, có lẽ em chia làm 2 chương…

 

>> Chapter tiếp theo: Đất Độc Quê Em – Chapter 5: Bà ăn xin

>> Xem thêm: Đất độc quê em –  Chapter 2: Thần Hộ Mệnh

T.L

Đất Độc Quê Em – Chapter 4: Tuyệt Tự
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status