Home / Các Bài Văn Mẫu / Hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh
Loading...
Hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Blogvanhoc.net – Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh / Cảm nhận về hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh.

Bài Làm

Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ có giọng thơ nồng nàn, da diết, khao khát yêu và được yêu, luôn thường trực tâm trạng lo lắng, cuống quít như thể tình yêu chỉ là một thứ bong bóng mong manh dễ vỡ. Khát vọng yêu thương ấy được nữ nghệ sĩ gửi gắm vào trong hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên.

Chỉ duy nhất với một từ dành cho nhan đề của tác phẩm, đã gợi đến cho người đọc rất nhiều liên tưởng. Sóng ở sông, ở biển hay là sóng lòng, sóng chỉ đơn thuần là sóng hay còn chất chứa nỗi niềm nào của người viết, không ai biết được nếu không tìm hiểu bài thơ của tác giả.

Trước hết muốn hiểu được “Sóng” thì phải hiểu tâm trạng người viết ra nó, đứng trong tâm thế là một người con gái đang yêu, khao khát tình yêu, nói lên tiếng lòng mình, sóng có thể hiểu theo hai nghĩa, tả thực và nghĩa biểu tượng. Sóng là sóng biển khơi, sóng cũng là nỗi niềm trăn trở của nhân vật em vào tình yêu, về những mong mỏi cũng như cung bậc cảm xúc khi yêu. Vẻ đẹp cung bậc của sóng thực và sóng biểu tượng được hòa làm một, tạo nên vẻ đẹp:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”.

Hình ảnh đối ngược nhau hiện lên ngay khi bắt đầu bài thơ, cắt nghĩa về trạng thái của sóng biển. Xuân Quỳnh tả thực nhưng cũng là mượn hình ảnh sóng để nói về cung bậc của tình yêu. Giống như sóng, tình yêu không hề chỉ có êm đềm, cũng không phải chí đều là sóng gió. Sóng có lúc “dữ dội”, có “ồn ào” nhưng vẫn rất “dịu êm” và “lặng lẽ’. Xuân Quỳnh rất tinh ý khi cả hai dòng thơ đều đặt những tính từ mang sắc thái nhẹ nhàng ở sau mỗi dòng để chứng minh sóng dù thế nào cũng sẽ trở về với vẻ yên bình của nó, tình yêu trải qua gian khó sẽ có được sự ngọt ngào vốn thuộc về. “Sóng tìm ra tận bể” để tìm bản thể của mình, để hòa nhập với đại dương với muôn nghìn con sóng khác, người con gái đi tìm cho câu trả lời của lòng mình để thỏa mãn khát vọng tình yêu.

Ở khổ thơ thứ hai nói lên một điều có khi đã trở thành chân lí:

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ”.

Sóng mãi là sóng, tình yêu muôn đời vẫn là điều khao khát của con người, nhất là người trẻ. Tính từ “bồi hồi” thể hiện nét đặc trưng nhất của tình yêu, giống như tâm trạng người con gái mong ngóng chờ đợi, để từ đó tìm ra được quy luật tình yêu:

“Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Anh nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau”.

Hành trình tìm ra biển lớn của sóng biển cũng là hành trình người con gái tìm đến tình yêu để hiểu sâu hơn về chính mình và rồi tự hỏi “từ nơi nào sóng lên”, từ khi nào em yêu anh, em biết yêu, biết trăn trở, biết băn khoăn và triết lí về những quy luật không thể cắt nghĩa: Tình yêu là gì? Bắt đầu từ đâu? Khi nào ta yêu nhau?

Xuân Quỳnh bằng trái tim nhạy cảm của không chỉ một nghệ sĩ mà còn là của một người phụ nữ đang yêu thường nghĩ về tình yêu bằng trực cảm, cảm xúc của mình trước lí trí, chính vì vậy đối với nhà thơ sóng là yêu và tình yêu như sóng, như gió, mang sức mạnh tự nhiên và vẻ đẹp tự nhiên.

Có thể chỉ những ai đang và đã từng yêu mới biết được điều gì quan trọng nhất trong tình yêu, làm đẹp thêm tình yêu, chắc chắn câu trả lời là nỗi nhớ, vì thế mà Xuân Quỳnh viết:

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nghĩ đến anh

Cả trong mơ còn thức.”.

Dù trải qua bao nhiêu hành trình tìm ra đại dương nhưng sóng chỉ mãi nhớ đến bờ, là bến đỗ, chính là tình yêu của em với anh, luôn thường trực là những nỗi nhớ. Nỗi nhớ càng nhiều, tình yêu càng lớn, nỗi nhớ làm đậm thêm tình yêu đến nỗi nhân vật “em”nghĩ về anh cả trong giấc ngủ, biến tình yêu trở thành một điều không thể thiếu trong cuộc sống. Nỗi nhớ được gắn liền với thời gian vô tận, không gian mênh mông, với tình yêu nỗi nhớ không kể ngày đêm, phương hướng:

“Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về em một phương”.

Sự chung thủy trong tình yêu là cực kì cần thiết bởi lẽ tình yêu vốn là câu chuyện của hai người. Trong cuộc đời dâu bể, đôi lứa yêu nhau muốn bền lâu phải luôn hướng về nhau với niềm tin son sắt để vượt qua mọi gian khó. Đồng thời theo nữ nhà thơ phải cần rất nhiều nghị lực:

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm ngàn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn ngàn cách trở”.

Sóng và em là hình ảnh song chiếu nhau, soi sáng nhau, đan cài ,quấn quít. Nhờ có sóng nhân vật em được thỏa sức bày tỏ nỗi lòng với tình yêu, nỗi khao khát yêu đương và xây dựng một tình yêu đẹp đẽ, son sắt.

Đúng là khi bất cứ ai khi yêu đều sẽ trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, nhưng tất cả đều hướng đến những điều tốt đẹp nhất.

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa.”.

Nếu như những đoạn thơ trên là tiếng sóng lòng dạt dào, thì đoạn thơ này giọng thơ trầm hẳn xuống, mang nặng suy tư và triết lí. Lúc này trực cảm của một người con gái lại trỗi dậy, trước tình yêu, người con gái vẫn khắc khoải một nỗi niềm, đó là liệu tình yêu có vĩnh viễn. Giữa dòng chảy thời gian, giữa muôn vàn sự đổi thay, tình yêu có trường tồn mãi. Em lo lắng và mong muốn được bảo vệ tình yêu của mình nhưng cuối cùng vẫn một mực tin tưởng vào tình yêu:

“Làm sao để tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ”.

Ý tứ và cảm xúc đến đoạn cuối bài thơ được kết tụ lại bằng hình ảnh thật đẹp. Sóng cùng với em đã đi tận cùng, sóng tìm ra được biển, em đến với tình yêu, cả hai đều tìm ra được bản thể của mình. Sóng đứng trước biển lớn đã hoàn toàn hòa nhập, em đối với tình yêu vẫn luôn “dữ dội và dịu êm”, nồng nàn, chảy tỏa, nhưng cũng hết sức kín đéo, khiêm nhường. Em biết rằng tự nhiên là vô hạn, là còn mãi, em và tình yêu của em thì thật là nhỏ bé, lại có hạn nhưng em muốn hòa mình vào biển lớn đó để bất tử cùng tình yêu, đây cũng chính là khao khát của con người. Con người khao khát những điều thật đẹp, một tình yêu vĩnh cửu. Cả bài thơ gắn liền với hình ảnh sóng, hay sóng là sợi mạch của toàn bài diễn tả chân thực, sinh động ý tứ của tác giả. Hình tượng sóng đôi này đã tạo nên chiều sâu và nét đẹp độc đáo cho bài thơ.

Có lẽ tình yêu là đề tài muôn thuở trong thơ văn từ xưa đến nay, mỗi người lại có cách cảm nhận và thể hiện khác nhau, nhà thơ Xuân Quỳnh cũng vậy. Cái riêng của chị là lối thơ mượt mà, trong sáng, thích bộc bạch, tâm tình, có đôi lúc rất tự nhiên và thẳng thắn. “Sóng” là tiếng thơ cũng chính là tiếng lòng của chị về quan niệm tình yêu đích thực phải gắn liền với phẩm chất tốt đẹp của con người và khả năng nâng cao tâm hồn.

 

>> Hướng dẫn soạn văn: Các bài soạn văn lớp 12 

>> Tuyển tập các bài thơ hay: 5 bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh

Hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status