Home / Soạn văn / Soạn bài Người lái đò sông Đà (trích)
Loading...
Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Soạn bài Người lái đò sông Đà (trích)

blogvanhoc.net – Soạn bài Người lái đò sông Đà (trích) / Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Bài làm

Câu 1. Chứng minh rằng Nguyễn Tuân đã quan sát công phu và tìm hiểu kĩ càng khi viết về sông Đà và người lái đò sông Đà.

-“Người lái đò sông Đà” đã thể hiện cho tiêu biểu phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Tuân: tài hoa, uyên bác, kho tưởng tượng, liên tưởng phong phú, với sự trải nghiệm, quan sát công phu.

-Cách miêu tả vách đá bờ sông của tác giả bao gồm những trường liên tưởng, khiến người đọc ngay lập tức không chỉ cảm nhận được khung cảnh hùng vĩ, cao rộng, hun hút của vách đá bờ sông ở đây, mà còn là không khí có phần rợn ngợp. Chỉ một đối tượng nhưng tác giả miêu tả bằng rất nhiều hình ảnh.

-Khi miêu tả về sông Đà và người lái đò sông Đà, Nguyễn Tuân đã vận dụng vốn hiểu biết sâu rộng về tất cả các lĩnh vực: địa lí, văn hóa, thể thao, quân sự…phải có sự quan sát như thế nào thì hình ảnh con người và thiên nhiên hiện lên mới vô cùng tinh tế, sống động, như một thước phim quay chậm, khiến cho trang văn của ông không chỉ giàu chất kí sự mà rất mượt mà, cuốn hút.

-Sông Đà được tác giả miêu tả rất kĩ từ chi tiết đến tổng thể, từ xa đến gần, từ mùa nọ qua mùa kia, là cả một quá trình quan sát, tìm hiểu khá dài, với cùng những kiến thức thực tế và sách vở. Sông Đà vì thế hiện lên như một nhân vật có hai tính cách trái ngược, vừa hung dữ vừa trữ tình, tạo thành một chỉnh thể thống nhất.

-Người lái đò hiện ra giữa khung cảnh chế ngự thiên nhiên, dòng nước ở sông Đà đầy táo bạo, dày dặn kinh nghiệm, như một người nghệ sĩ tài hoa, biểu tượng cho nét đẹp lao động.

=> Nguyễn Tuân đã có sự quan sát và tìm hiểu công phu, tinh tế và kĩ lưỡng làm hiện lên hình ảnh sông Đà và người lái đò sông Đà sống động, táo bạo, tinh tế, đầy những nét tài hoa.

 

Câu 2. Trong thiên tùy bút, tác giả đã dùng những biện pháp nghệ thuật nào để khắc họa một cách ấn tượng hình ảnh của một con sông Đà hung bạo?

-Lối miêu tả và quan sát tỉ mỉ, chi tiết, từ xa đến gần, từ chi tiết đến tổng thể.

-Hình ảnh miêu tả giàu hình ảnh, giàu tưởng tượng.

-Lối so sánh độc đáo “có vách đá thành chẹt…đèn điện”.

-Sử dụng nhiều câu văn có cùng mệnh đề “nước xô đá, đá xô sóng…”

-Tác giả không chỉ miêu tả bằng sự quan sát bằng thị giác thông thường mà còn vận dụng hết mọi giác quan để cho người đọc thấy được sự hùng vĩ, hiểm trở của sông Đà.

 

Câu 3. Cách viết của nhà văn đã thay đổi như thế nào khi chuyển sang giọng điệu sông Đà như một dòng chảy trữ tình?

Sông Đà dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân dường như là hai con người, hai tính cách đối lập nhưng lại cực kì thống nhất. Sông Đà mới lúc nào dữ dội, hiểm trở, hung bạo, nay những trang văn trở nên đậm chất trữ tình, đậm chất thơ, sâu lắng cảm xúc. Thiên nhiên bỗng chốc trở nên thật hiền hòa.

-Một vẻ đẹp mới của sông Đà mà có khi Nguyễn Tuân cũng không ngờ tới “không ai trong tàu bay nghĩ rằng…”

-Nguyễn Tuân miêu tả hình dáng của dòng sông Đà : “tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc…đốt nương xuân.”

-Màu nước sông Đà: mỗi mùa một đặc điểm riêng, mùa xuân màu xanh ngọc bích, màu xanh canh hến, mùa thu nước sông Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa…

-Sông Đà gợi cảm:

  • Sông Đà như một cố nhân.
  • Cảnh ven sông lặng như tờ, bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử.

Bằng trí tưởng tượng phong phú, nghệ thuật tài hoa, ngôn từ điêu luyện, miêu tả độc đáo đã làm đẹp thêm vẻ đẹp rực rỡ, cuốn hút của sông Đà.

 

Câu 4. Phân tích hình tượng người lái đò trong cuộc chiến đấu với con sông hung dữ. Từ đó, cắt nghĩa vì sao, trong con mắt của Nguyễn Tuân, thiên nhiên Tây Bắc quý như vàng, nhưng con người Tây Bắc mới thật xứng đáng là vàng mười của đất nước ta.

-Chân dung người lái đò sông Đà hiện lên bình dị nhưng rắn rỏi, khỏe khoắn, gắn bó sâu sắc với cuộc sống lao động.

-Hình ảnh người lái đò hiện lên hòa cùng với hỉnh ảnh lao động. Đây là công việc được Nguyễn Tuân miêu tả bình thường, thầm lặng, có những vất vả, mệt mỏi, những hi sinh, thậm chí là cả tính mạng nhưng vấn luôn yêu nghề, gắn bó với nghề, vượt thác lũ điêu luyện như một nghệ sĩ tài ba.

-Người lái đò không chỉ là người lao động bình thường, trong con mắt tác giả, ông như một anh hùng, anh hùng của cuộc sống lao động đầy vất vả và hiểm nguy nhưng vẫn luôn toát lên vẻ đẹp tâm hồn, sự mạnh mẽ, kiên cường.

-Người lái đò khi chèo thuyền vượt thác được miêu tả đầy tài năng và trí thông minh, cùng những kinh nghiệm, vượt qua hết các cửa tử cửa sinh một cách bình tĩnh.

-Người lái đò chính là một nghệ sĩ tài ba, lái đò chính là một nghệ thuật.

=>Trước thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, hiểm nguy, con người hiện lên anh dũng và mưu trí, chế ngự thiên nhiên, thể hiện khí phách của người Việt Nam, xứng đáng được tự hào, ngợi ca.

 

Câu 5. Chọn một câu văn thể hiện rõ nhất nét tài hoa về bút pháp trong cách sử dụng ngôn ngữ của Nguyễn Tuân.

“Mùa xuân dòng sông xanh ngọc bích…bực bội gì mỗi đội thu về.”

Cách miêu tả của Nguyễn Tuân luôn độc đáo, thường là những câu văn dài cùng với những hình ảnh so sánh độc đáo, mới lạ, nhất là không phải ai cũng nghĩ ra được những hình ảnh so sánh giàu ý nghĩa tưởng tượng như vậy. Câu văn có thể dừng lại ở “một người bầm đi vì rượu bữa”, nhưng tác giả đã viết thành một câu ghép, liên tiếp là hai hình ảnh so sánh trong một câu văn, nói về cùng một đối tượng, sự liên tưởng phong phú, giàu có hình ảnh được thể hiện rõ nét. Nguyễn Tuân miêu tả dòng sông nhưng dường như đang nói về nét đẹp của một cô thiếu nữ.

 

>> ĐANG ĐƯỢC QUAN TÂM : SOẠN BÀI ĐÀN GHI-TA CỦA LOR-CA

 

blogvanhoc.net

Soạn bài Người lái đò sông Đà (trích)
Rate this post
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status